CÁI NẮNG LÀNG QUÊ
"Cảm xúc một lần về quê nội"
Nắng… nắng… nắng…
Một cái nắng không oi nồng cháy lửa trên những góc phố phường inh ỏi. Cái nắng không hắt lên từ những tòa nhà cao tầng, biệt thự màu mè, hắt lên từ những con đường rải nhựa - nơi những con người mà ta khó có thể nhận ra lạ quen vì họ luôn che kín khẩu trang, bao bọc cả người. Một cái nắng rất khác với sự khó chịu mà tôi vẫn thường thấy khi phải ra đường vì một lí do gì đó riêng tư, công việc… Cái nắng làng quê.
Cái nắng ấy như tấm chăn trong vắt đắp xuống cánh đồng. Màu xanh của lúa, của những đám rau muống, những bụi môn trước nhà, hòa trộn vào nhau nối tiếp tới những hàng cau, chạy dọc dài theo bờ tre cuối xóm... Tôi không thấy sự oi bức nào giữa trưa khi đi dạo lòng vòng qua bao ngõ xóm. Có phải cái nắng ấy đã hòa vào hơi nước từ phía con sông xa, từ những con đê nhỏ, những thửa ruộng bờ ao để rồi dội lên nền trời một màu xanh tươi mát…
Những đám mây trắng như bay xuống thấp níu cả ánh mặt trời, nhưng không phải thả cái trưa oi nồng, mà như mang cái gió Thu nhè nhẹ, kẽo kẹt hòa cùng những tiếng mỏng xào xạc, chiêm chiếp… Những âm thanh chỉ có ở làng quê.
Những con đường chưa bê tông hóa, uốn cong theo những hàng rào dâm bụt lưa thưa mang cái đẹp của nỗi niềm bình dị. Xa xa, một vài xóm nhà nhỏ mọc lên giữa cánh đồng như những vệt nâu trầm điểm lên không gian xanh ngắt.
Tôi ngước nhìn trời cao, hỏi về cái nắng… Cái nắng từ phía bầu trời xanh, chiếu xanh đến kỳ lạ! Những mảng màu mây trắng nối ánh sáng bầu trời với cánh đồng mênh mang làm thành một bức tranh thiên nhiên lung linh nắng.
Cái nắng như đu đưa trên những ngọn tre già, những vòm cây đu đủ. Cái nắng như nhún nhảy lao xao trong khóm chuối non xanh, trên cây xoài, cây mận... Cái nắng chở tiếng ầu ơ - câu ca trong tâm khảm quay về? Tôi như thấy có hương thơm từ phía hàng cau thoảng lại. Một vài con bướm nhỏ chập chờn bên hàng dậu thưa. Một số con khác lại quẩn quanh trên những chùm hoa khế tím. Dường như chúng đang cố tìm những điều xa xăm kí ức. “Gió mùa Thu…” hay nắng mùa Thu? Hình như cũng vậy! Nó đã hòa lẫn trong tình yêu - tôi thành một màu mây trong vắt. Tôi như thấy mẹ tôi đang ngồi bên cánh võng… và mùi hương bồ kết trên mái tóc ngày nào phảng phất bay bay…
Tôi yêu cái nắng quê nhà đến lạ. Tôi không diễn tả nỗi cái đẹp lung linh từ phía mặt trời chiếu rọi qua những vòm tre, khóm chuối… Cái nắng trên những mái nhà liêu xiêu lâu năm làm thành những vệt lốm đốm, lăn tăn kỷ niệm… Những hàng cau vươn cao đơn độc giữa bầu trời có khác gì nỗi niềm đơn độc tôi - vướng vào phía những ngọn tre…
Tôi yêu cái nắng từ phía nụ cười những đứa trẻ đầu đội trời chân giẫm đất, nước da đen ngòm- những đứa trẻ sao giống tôi đến tội nghiệp… Tôi không hề thấy chúng xa lạ với cuộc sống của tôi dù bây giờ tôi đã khác đi rất nhiều. Tôi hiểu vì sao chúng cứ nhìn tôi bằng ánh mắt dò tìm xa lạ khi tôi dạo bước qua những ngõ làng… Chúng theo tôi - theo chiếc máy ảnh quay - quay, chụp - chụp… Một cái gì rất lạ trong mắt chúng và chúng cảm thấy rất thích thú khi tôi cho chúng xem gương mặt của mình trong máy ảnh. Chúng sờ mó, chúng nở những nụ cười bẽn lẽn khi bắt gặp ánh mắt tôi. Những nụ cười sao giống tôi ngày nào… Những nụ cười đẫm nắng!
Cuộc sống đã ngày càng phát triển và đổi thay rất nhiều, nhưng tuổi thơ của đám trẻ kia và tôi thì có gì thay đổi? Thế mới biết nhiều làng quê vẫn nghèo hơn ta tưởng. Tôi bỗng thấy hoang mang vì một nỗi gì thật khó tả len lỏi trong tâm hồn. Cái nắng mà tôi đang lâng lâng cảm xúc vẫn còn là cái nắng buồn bã…
Cái nắng đẹp trong mắt tôi với bao kỉ niệm làng quê. Nhưng tôi vẫn mong cái nắng ấy không còn phủ lên những cảnh đời gian khó, phủ lên tuổi thơ chân đất tay bùn…
Lê Trọng Nghĩa
Lê Trọng Nghĩa @ 14:46 05/06/2014
Số lượt xem: 1932
Các ý kiến mới nhất