Thơ BÙI MINH QUỐC
BÙI MINH QUỐC
THƠ DÂNG
Kính dâng anh linh các liệt sĩ vì Tổ Quốc đã bỏ mình trong lòng đất lòng biển Hoàng Sa Trường Sa
Tôi ngước mắt vọng trời
Trời rựng máu
Hoàng Sa
Trường Sa
Tôi cúi đầu tìm đất
Đất ứa lệ
Hoàng Sa
Trường Sa
Tôi vây giữa ngàn thông ngàn hoa
Gốc thông nào cũng khắc
Hoàng Sa
Trường Sa
Cánh hoa nào cũng nhắc
Hoàng Sa
Trường Sa
Kìa vụt hiện ngọc ngà
Người mẫu
Em lớn từ lệ máu
Hoàng Sa
Trường Sa
Ê a bên thềm miệng sữa ê a
Vỗ lòng tôi tựa sóng
Hoàng Sa
Trường Sa
Sực nghe xuân gõ cửa mọi nhà
Âm âm
rền
Hoàng Sa
Trường Sa.
Đà Lạt 24g30.19.01.2008
BÊN CỘT MỐC
Tim thắt lại trong buổi chiều lúa non
Bản Nùng xa khói bếp
Hoa phượng đỏ đầy trời xứ Lạng
Đỏ lên từng tấc đất tôi thương
Máu đồng đội đỏ cho màu hoa ấy
Ôi màu khói màu hoa tự bao giờ cứ vậy
Dù ai để ý hay không
Sao lòng ta run rẩy
Tiếng xe ngựa qua cầu Kỳ Lừa
Lóc cóc dưới chiều mưa
Tấm bạt rách trên mui gió lật
Che mái đầu mấy người đàn bà
Nói những chuyện cuốc cày mua bán
Em bé Nùng ngồi trong quang mẹ gánh đi sơ tán
Như chính tôi thuở nào
Mắt em nhìn thăm thẳm làm sao!
Thăm thẳm một đời bao thứ giặc
Chưa giặc nào như giặc này
Quân ăn cướp quân phản trắc
Đã từng vào nhà ta
Như một người bạn thân một người đồng chí
Thăm hỏi vợ ta
Bồng bế con ta
Siết tay ta rất chặt
Cùng nhau ngồi ở góc phòng kia
Quanh bộ bàn ghế trúc
Bữa ăn tươi có nem rán bún bò
Bánh bao nhân thập cẩm…
Nhưng phút chốc bỗng tan tành tổ ấm
Ta đâu có thể ngờ
Phút chốc đã tan tành tổ ấm
Cái tổ ấm vừa nhen sau cuộc chiến tranh dài
Chính bàn tay đã cùng ta chúc rượu
Lại đến đây bắn pháo giật mìn.
Ta xin hiến đời ta làm cột mốc
Phân rõ ranh giới này
Người cộng sản và lũ bạo chúa giương cờ cộng sản
Đứng trên Thiên An Môn hô những lời cách mạng
Được tụng niệm như kinh
Đánh cắp niềm tin của triệu người lao động ngay lành
Ta xin hiến đời ta làm cột mốc
Mẹ Việt Nam cắm chắc ở nơi này
Gan góc
Thẳng ngay
Đến cái chết cũng chẳng hòng đánh bật
Ôi màu hoa lặng lẽ đỏ trong chiều
Lặng lẽ nói tình yêu
Những người lính đêm ngày trên điểm tựa.
Lạng Sơn, tháng 5-1981.
PHO TƯỢNG MAO Ở PHNOM PÊNH
Bây giờ thì lão nằm trơ đó
Làm bẩn cỏ và bùn
Dưới cái nhìn ghê tởm
Của những người trở về sau thảm hoạ
Lão nằm, mặt ngửa lên trời, vẫn tự huyễn hoặc mình trong vẻ uy nghi
Ngỡ đâu đây còn lô xô một biển người mê muội
Vĩ vĩ đại
Muôn muôn năm
Họ hét đến khàn hơi – đâu có hay lịch sử xót thương thầm
Lão nằm, cái mặt phệ như còn luyến tiếc ngẩn ngơ
Đời bạo chúa được tôn xưng như thánh
Bao nhơ nhớp cung đình cũng toả hào quang
Cái khịt mũi cũng thành chân lý
Cuốc đập nát cái đầu nào biết nghĩ
Cuốc đập đầu không gây tiếng vang
Tôi đến Phnom-pênh ngày giải phóng
Gặp lại Úc-xun
Người bạn cũ một thời đánh Mỹ
Nghẹn ngào ôm nhau
Sung sướng
Nhìn dưới chân đổ kềnh pho tượng
Chợt thấy lòng tởm lợm
Nhớ lại thời học sinh
Sao cái cục đồng kia chễm chệ giữa đầu mình?
Phnom-pênh 7-1-1979 Bát-đom-boong tháng 5-1982
BMQLê Trọng Nghĩa @ 20:19 31/05/2011
Số lượt xem: 197
Các ý kiến mới nhất